28 tháng 5, 2007

Tôi yêu tiếng nước tôi

198 magnify

(photo on BBC )

1. Để kết cho lọat bài "Sinh ngữ 1, 2, 3 ...", bạn đọc xem đoạn này (trích "Thương quá tiếng Việt ơi" blogger Heo Con) :

<>Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam". Thật thế. Đã có lần em viết rồi:
Sao nó bảo không đến? Sao bảo nó không đến? Sao không đến bảo nó? Sao nó không bảo đến? Sao? Đến bảo nó không? Sao? Bảo nó đến không? Nó đến, sao không bảo? Nó đến, không bảo sao? Nó đến bảo không sao. Nó bảo sao không đến? Nó đến, bảo sao không? Nó bảo đến không sao. Nó bảo không đến sao? Nó không bảo, sao đến? Nó không bảo đến sao? Nó không đến bảo sao? Bảo nó sao không đến? Bảo nó: Đến không sao. Bảo sao nó không đến? Bảo nó đến, sao không? Bảo nó không đến sao? Bảo không, sao nó đến? Bảo! Sao, nó đến không?
Chỉ thay đổi dấu sắc, huyền, ngã, nặng một từ biến thành rất nhiều từ với ý nghĩa hoàn toàn trái ngược nhau. Bởi thế mới có chuyện dở khóc dở cười khi đọc SMS: “ Em that la dam dang”-> Em thật là đảm đang, nhưng có người hiểu thành “em thật là dâm đãng”…
Có lẽ cái hay, cái đẹp của tiếng Việt các nhà ngôn ngữ học đã tôn vinh rồi, nhưng ở đây, em chỉ muốn thốt lên rằng "Thương quá tiếng Việt ơi" ! (xem) >

2. Tiếng Việt mà ... chửi có câu có kệ "tinh xảo" nghe ... hay (mắc cười) cũng thấy ... thương nữa ! (thương đời thương người !) Thì nhà văn Nguyễn Công Hoan đã viết (trong truyện "Bước đường cùng") nè : Đây là lời chửi của một người đàn bà mất gà !

  • Làng trên xóm dưới, bên trước bên sau, bên ngược bên xuôi ! Tôi có con gà mái xám nó sắp ghẹ ổ, nó lạc ban sáng, mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bắt mất của tôi, thì buông tha thả nó ra, không tôi chửi cho đơới!.Chém cha đứa bắt gà nhà bà ! Chiều hôm qua, bà cho nó ăn nó hãy còn sáng hôm nay con bà gọi nó nó hãy còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, thì buông tha thả bỏ nó ra, cho nó về nhà bà. Nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Nó ở nhà bà, nó là con gà, nó về nhà mày, nó biến thành cú thành cáo, thành thần nanh đỏ mỏ; nó mổ chồng mổ con, mổ cả nhà mày cho mà xem. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia! Mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ, mày bị quỷ sứ thần linh rút ruột ra. Ơi cái thằng chết đâm cái con chết xỉa

3. Bạn đọc lại bảo "Chửi gà thì nghe còn ... thương được, chứ ...!!! ?" Vậy là chưa tâm phục khẩu phục phải không ? Thôi nào, relax nghe bài "Tình ca" thử xem :

<>tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời
À à ơi ! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi ! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi ! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi >

Biết đâu là khởi nguyên và khi nao là kết thúc tiếng khóc cười yêu thương ?... tiếng nườc tôi ! bốn ngàn năm ròng rã buồn vui ... Tiếng nước tôi tính từ dựng nước bốn ngàn năm thôi sao ? tiếng nước thương mấp máy từ miệng môi tính chỉ trăm năm một đời người nhắm mắt rồi ... im sao ? Không đâu, tiếng nước tôi còn đó, còn mãi, còn "khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi" .... dù dưới chân đất còn hay mất.

>

Tôi yêu tiếng ngang trời. Tiếng sáo ngang trời ? "Tiếng sét" ngang trời "bởi cô gái bên nhà miệng xinh ăn nói mặn mà ... có duyện. Tiếng hát ...lẫy Kiều " Một yêu anh có ... may ô. Hai yêu anh có cá khô ... ăn dần ..." hu hu ! khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi !

<.... .... Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa
Những anh hùng của ngày xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai
Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài ... tình ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là ... đóa hoa...

"Tình ca" nhạc Phạm Duy (Sài Gòn - 1953) >

Xin mời nghe tiếng hát Thái Thanh .


Cám ơn giọng hát, bài nhạc đã cho tôi hiểu vì sao "tôi yêu tiếng nước tôi"
"thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, NƯỚC ƠI ..."

phuonga.

Không có nhận xét nào: