11 tháng 9, 2006

Xấp bài chấm


Xấp bài chấm !

Tôi có hơi ngần ngại khi viết câu chuyện này. Nhiều lí do lắm, bạn nhỏ (học trò tôi) tò mò lắm, bạn già (đồng nghiệp tôi) e là có thể ... xét nét chuyện nầy nọ, và còn một người bạn nữa ! Đó là người mà tôi chưa xin phép được ....để kể !
Thôi thì, chậc, ta không hề có một ý xấu, thì hề chi ?

Xấp bài đã gần 30 năm rồi mà hình ảnh như còn trước mặt tôi. Chấm bài là chuyện thường ngày. (à thường ... kỳ thôi, mỗi ngày mỗi chấm thì ... mất sức khỏe lắm !). Tôi nghĩ, nghề nào cũng có vui buồn "đặc thù". Chấm bài là một thử thách của lòng kiên trì, của lòng dũng cảm đối mặt với ... chiến trường. Học trò bày ra một ...chiến trường, thầy... bùm bùm bị hất ngang té dọc với bải chiến trường đó ... hihi bùm bùm "nhân qủa'' mà Thầy ơi ! Ôi sao mà vật lộn, sao mà vất vả trò thầy ! Xin nhắc, tôi ngày đó chỉ ... đôi mươi ! Chấm bài cũng là sự nhẫn nại, "kềm chế cái tức âm ách", nhẫn nại 'đãi cát tìm vàng" Tìm được những bài "good" hoặc "perfect" mừng lắm, hả dạ lắm. (tin hay không tùy bạn nhỏ !). Trong cái cực cũng đôi khi có niềm vui, thỉnh thỏang phải cười cái khì : "điện tích" với " diện tích", " vật m rơi tự do" với "vật em rơi tự do" (thầy K.H chắc đang cười bò đấy thôi, còn thầy Kh chắc cười tủm tỉm "ngu...dần đều"). Mà này, không phải một xấp bài, đến mấy xấp bài ...! Mà lại cũng không phải bài của mình, học trò trường mình mới chết ! (chuyện lớn rồi đây ! )


Phải trở lại đất nước gần ba muơi năm trước, phải ở trong hòan cảnh mới hiểu, cái xót lòng đau đớn của người ra đi. Dân gian gọi là "vượt biên". Vâng chuyện "đi đứng" chui làm sao biết được lúc nào ? Tôi thương tâm trạng bạn tôi. Ra đi, là sống là chết, dữ nhiều lành ít, vẫn không hề để nợ, vẫn tận tụy với học trò mình, vẫn tha thiết trách nhiệm với những tờ giấy, xấp bài vô hồn kia...


Tôi chấm bài, đâu còn những giận, những vui ! Đâu còn thấy chiến trường trên trang giấy viết ! Lòng mình đã như bãi chiến tan hoang rồi ! Những điểm số, lời phê rồi các em có nhận ra nét khác ? Đâu người thầy cô cũ thân thương ? Ai người còn nhớ đến ai ? Ôi xấp bài rưng rưng, xấp bài thao thức, hình ảnh người bạn tôi nhạt nhòe với xấp bài trao tôi, làm sao học trò bạn thấy được ? Tôi nặng nề với tâm trạng bời bời, nặng nề với lo âu chờ trông tin tức của bạn ... Ngày lại ngày, rồi tuần qua,.. tôi không biết nên nộp xấp bài đã chấm qua trường bạn để trả cho học trò đúng hẹn, hay "diếm" đến lúc nào có tin tức an lành của bạn rồi mới giao ? Thật là rối rắm !

Tôi qua ngôi trường N.A.N, văn phòng nhìn tôi một thày giáo lạ, tôi gửi trả xấp bài cho học trò những lớp X, Y .. mọi người trố mắt ...Tôi buồn tênh, lòng như muốn khóc, không nói được nên lời, một lời giải thích ! mà ra về,...Lặng lẽ.

Bạn tôi đến giờ đó, vẫn không một tin gì ....!!!

tPhương (tặng Cô Tư)

Mái hiên trường.


Dưới mái hiên trường.
Vậy đó, rồi ngày tựu trường cũng tới, và ngày chia tay thật cũng tới.Tôi thấy những con mắt hớn hở của các em mới vào trường và cả những đôi mắt buồn của những em bắt đầu bay đi. " Bay đi những cánh chim biển" và dong buồm lên ra khơi, hỡi những thủy thủ của M.K (không phải thủy thủ ... của M.Trăng)

Hồn nhiên, bở ngỡ, háo hức cũng ở mái hiên trường khi mới ngày nào ta nép chân theo cha mẹ nộp hồ sơ vào trường. Rồi cái buồn khi phải giã từ áo trắng tinh khôi, giã từ lớp học, bạn bè, Thầy Cô cũng diễn ra bịn rịn ở mái hiên trường. Mái hiên trường tôi, im lìm đó, nhưng chan chứa bao là tình cảm ! Bạn thấy chưa ?

Có lẽ trong thành phố này, ít có trường nào có mái hiên ?
Một mái hiên đúng nghĩa. Ngứơc mắt lên nhìn thấy gầm gác rui mè và mái ngói đỏ. Mái thì phải cao, mà sao rất gần. Rất là gần. Vì rằng là Mái hiên người, nơi thân thương đùm bọc những người nghèo tá túc qua đêm lạnh với ấm nồng của vật vô tri gửi người cơ nhỡ ! Là mái hiên, như một chở che mặc nhiên với bất kì ai ai... nơi tránh mưa trú gió giông của khách bộ hành.. Và mái hiên trường - cũng chan chứa tình thương cũng ấp ủ tình đùm bọc như vậy . Này đón bước chân đàn con mới bở ngỡ mỗi năm tụ về . Này nghiêm nghiêm dõi bước đưa đàn con tan xa ...với lời nguyền trong tâm tưởng, sau này cho dù năm tháng chất chồng tuổi tác, đàn con khi luyến nhớ mái trường vẩn ngùi ngùi cảm nhận sự chở che ...

Có ai chiêm nghiệm cái không gian dài thẳm của mái hiên trường, sao mà bao la với vui tươi òa vỡ khi ta lớn lên một cấp, một tuổi hồng.Có ai thấy cái không gian hẹp này sao mà rất thân đủ để Thầy trò ta quây quần nói lời chia xa, chúc nhau may mắn, chúc nhau sức khỏe. Ôi không một nơi nào lời chúc thật như ở đây, thầy trò, già trẻ, người người....

Tôi tin nơi này màu nhiệm bởi những chân tình rất thực, rất thương.
Có ai nhớ về Gia Long, Minh khai... hãy bồi hồi lắng nghe tiếng chân vang vọng đuổi : đây, Mái Hiên Trường, đâu, nào dấu chân ta ?

tPhương

Tôi có mấy cái kính

photo Yahoo

Tôi có mấy cái kính ?

Ái chà chà, không phải tôi "chảnh", khoe của ! (qúy báu gì đâu ! bạn thấy đấy kính hàng hiệu chạy đầy đừơng, đầy bến xe, có "khối" !) Vậy thì, đố bạn tại sao tôi lại đặt câu hỏi đó ? (haha, nhập đề có ... 2 dấu hỏi rồi nha ! )

Học trò thông minh "ngửi" thấy chữ "mấy cái " biết ngay chắc là 2 trở lên. Có thể là 3, 4, 5 ....hàng tá, "vô tư" ? Biết đâu dạy chữ thêm nghề bán kính (thay vì bán cháo phổi) có vẻ thấy tương lai hơn ? Kiếm thử lớp học nào không có học trò cận thị, tôi xin giả từ viên phấn ...bạc (hic hic, hổng phải viên phấn vàng để bẻ ra ăn dần). Nhưng đừng có chơi trác tôi mà trưng ra cái lớp học ...khiếm thị nhá !

Tôi bắt đầu bằng con số 2. Tại sao à ? Có phải là "kính mát đeo lúc trời nắng, kính trắng đeo lúc trời ui ui" ? Có phải là "kính đọc sách, kính lái xe" để nhìn gần, nhìn xa ..? Có phải là "kính lặn đi bơi, kính chơi chơi đi bụi " ...?
Vâng, tưởng chỉ có 2, (mà nếu chỉ có 2 thì làm gì trong "văng học sử " dân gian có câu này "KÍNH THƯA ...kính thưa .... kính thưa ... các lọai KÍNH" ?) thật tình tôi cũng tưởng mình chỉ cần có 2 cái kính là đủ. Vốn tôi cận thị từ thuở trẻ cần kính "đít chai" để nhìn bảng, nay về già cắp thêm cái kính để đọc sách chấm bài là ...đúng bộ rồi ! Tôi bèn đi đo kính chuẩn bị cho năm học mói (như học trò tinh tươm đồng phục mới chào đón năm học vậy mà). Một kính 6 điốp để nhìn xa xa ... ngắm nghía cái nghiêm túc của phòng thi (kì thi gì gì trên báo đấy nhỉ). Một kính 4 điốp để chấm bài vô điểm khỏi .... lèm nhèm (hì hì). Tròng mắt 60.000 đ, giọng kính 120.000 đ, 1 cặp kính (đủ bộ gọng và tròng đấy) 180.000 đ (kê khai rõ ràng vì nãy giờ tôi kể câu chuyện thật đó)
Xong, về nhà, leo lên ghế, bật cái computer lên, hí hửng chờ đợi , phen này phải mướt mượt sắc sảo chữ ra chữ, trường ra trường thôi. Mèn ơi, hổng có cái kiếng nào cho tôi thấy chữ ở màn hình cả ! 6 điốp, rồi 4 điốp, rồi 6 ...Vẫn phải lột mắt kính ra, dí con mắt trần trụi sát monitor mà xem ! Thôi rồi "vũ như cẩn". Bay liền đến tiệm kính thôi (18:30), đo lại ngay : kính này số mấy ? và số mấy ? Tay tôi nắm cái "toa đo kính" chưc chờ nghe ..nếu không phải là 4 là 6 điốp thì...trưng ra bằng cớ, lắp kính sai, bắt đền đi !

Các bạn ạ, có nghe không ...: "kính này 4 độ" (đúng) "kính này 6 độ" (đúng luôn, tức là đúng thiệt rồi) Có lẻ cái mặt tôi lúc đó .. thảm hại rất ngộ (hoặc là rất ngố hay sao sao ấy) nên cậu thợ đo kiếng an ủi " Bác vào trong cho chuyên viên đo lại xem". Đúng rồi vào trình bày nào ! " Không được, bác chỉ nói đo kính để đọc sách chứ có bảo để làm việc với máy vi tính đâu ! "À, thì ra thế, vậy lại đo "5 điốp, bác ra ngòai chọn gọng đi"
Bây giờ các bạn biết tôi có mấy cái kính rồi phải không ? Câu hỏi đã được ....giải mã. Nhưng còn câu hỏi nữa mà ! 'Tại sao tôi lại đặt câu hỏi này !" "Bác không biết đấy thôi, lái xe thì có kính lái xe, đọc sách dùng kính đọc sách, dùng máy tính phải có kính đọc cho máy tính, bác chọn lọai tròng này đi 140.000 đ chống tia phóng xạ" Khiếp ! Đúng là chuyên viên có khác, rành rọt lắm làm tôi hình như "ngộ" ra được 2 điều : Một là, mình già rồi (lão hóa thật rôi) Hai là, mình có chắc dùng đúng kính không vậy? Trên đời này multi vật thật phải multi focus .

Vậy tôi phải có mấy cái kính ? mấy cái kính ? này bạn có biết chỉ giùm tôi ?
tPhuong

08 tháng 9, 2006

Tôi đi họp


Tôi đi họp (photo Yahoo)

Nghe như tiếng ... thở dài ! (nhăn nhó) Này nhé phải thu xếp lại lịch : hôm nay có dạy không nào, dạy bù lúc nào, có việc "tư tác" gì không đấy ... Ôi chao , sao mà "lộn xộn". Trời sinh ta, sao sinh ra cái họp nó "ám" ta thế !

Nói thế cũng chưa hẳn là thế đâu nhá : có cái họp ...xa xa, Hà nội, Cửa lò, Đà nẳng, Nha Trang ... gi gi đấy thì ... mát mẻ lắm, phấn khởi lắm ! (trốn vợ con đi chơi có ...pa-tăng đường hòang !)

"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức ....đi họp hội đồng giáo dục" (xin nhà văn Thanh Tịnh cảm phiền, vì văn chương chẳng mấy chữ, xin mượn vài dòng cảm xúc của nhà văn để nhập đề cho có văn vẻ, dù gì cũng là buổi họp đầu năm !)

Họp hội đồng giáo dục đầu năm thì các bạn đồng nghiệp biết cả rồi (không dám nói phét !) Một là, hai là ... đánh giá kiểm điểm nhận xét tình hình nhiệm vụ ....v.v....Từ projector các con số chớp chớp trên màn hình, lớp này lớp kia, trường này trường nọ ...(ta đang ở đâu ? top 5 hay top 10 ?), hội trường im im (có nghe cả tiếng con kiến hay con dế gì đó nó sụt sịt), giáo viên chờm chờm như chờ ...xổ số (nói thiệt, không tin hỏi các Thầy có môn đứng lớp dạy thi đi !) Bỗng nghe đâu như con gió nào sượt một cái, quét lóang qua hội trường. Thì ra tiếng thở phào của nhiều THẦY CÔ cùng lúc nên biên độ tổng hợp hơi mạnh vậy mà ! Tôi thấy những gương mặt đăm chiêu dán trên các con số, lòng Thầy cô đang nghĩ gì ? Tôi thấy những con số tung tung tranh nhau xếp 1, 2.... chúng cười gì, hê hê (phởn chí ?) những con số biết nói !


Buồn không, những ai có tâm và lòng tự trọng ! Bỏ qua đi....nổi buồn không tự nó sinh ra làm khổ đời nhau mà chỉ do con người bày đặt ra. ... cho nhau, làm khổ đời nhau !


"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm hoang mang của buổi ... đi họp Hà nôi, Đồ sơn, Cửa lò, Đà nẳng, Đà lạt, Nha trang, Vũng tàu ..." (này, những địa danh cũng biết nói, văn chế một lọai như nhạc chế từ văn chương "chính gốc" của nhà văn Thanh Tịnh là ... đấy thôi). Ôi chao, từng đi họp có ... thâm niên, này nhé ; họp nhóm, họp tổ, họp sơ kết, họp tổng kết, họp trù bị, họp chính thức, họp công khai v.v... nên tôi được có quyền tổng kết theo kinh nghiệm cá nhân, rằng là có 2 lọai họp :

- ĐI (đến) HỌP : lọai họp im im ...nghe (và nghe, có ghi chép nữa là ...gv gương mẫu)

- HỌP (để) ĐI: lọai họp cũng ... nghe (và có ăn - liên hoan, hoặc chơi - đi chơi, nói chung là ... ăn chơi)

Tôi có thể biết bạn là ai, chỉ cần biết bạn "đi họp" lọai nào, tin không ? Hi hi

tPhương

Người Đàlạt, Khách Đàlạt ?


Người Đà Lạt ? Khách Đà Lạt ?



Ý tôi hỏi là làm sao bạn có thể phân biệt được ai là dân thổ địa chính gốc Đà Lạt, ai là khách du lịch vãng lai, chỉ qua cái nhìn đầu tiên ?

Tôi thử nói nhận xét của tôi nhá, có thể cùng ý với bạn đấy. Ai mặc áo len, (và đi đôi ũng) chắc như bắp là dân Đà lạt chánh tông. Còn ai phong phong “áo vũ cơ hàn” chẳng áo len, áo gió, áo phông… cầm bằng là dân Lạt Đà thôi !

Có thể bạn có nhận xét khác tôi. Cũng chẳng sao, con mắt “trần gian” mà, sẽ chẳng ảnh hưởng gì hòa bình thế giới đâu. Và người bản xứ, mặc kệ ai ai nhận xét sao sao đi nữa, vẫn cứ trang bị cho mình từ đầu (nón len) đến chân (giày ủng) rất là nghiêm chỉnh. Xin bỏ qua cho, tôi thật tình không hề có ý gì, điều gì quấy quá cả !



Thế này này, do tôi thấy ở đây, dù giữa trưa, trên đường phố hay ở trong nhà ai cũng mặc áo len ! (bạn đến Sử Quán mà xem, tứ thời sáng trưa chiều tối, các cô thướt tha áo dài nhưng vẫn ấp chiếc áo len như vật bất li thân !) Khi nghe tôi thắc mắc, người điạ phương trả lời : nếu không mặc sẽ thấy…thiếu thiếu. Mặc là vì phải mặc, vậy thôi. Câu trả lời của chị bán sữa đậu nành nóng …làm tôi rất thích, thì ra là vậy, thật … bình dân + tự nhiên ! Thật tự nhiên như cái nóng hổi vừa thổi vừa húp quyện với cái lạnh của đêm , của bầu trời, của cao nguyên, của 1 lúc chạnh lòng xa mái ấm thân thương ! Cái tự nhiên có cần gì lý giải ấu ơ (như thầy trò mình, mệt) ?



Nhưng rồi tôi phải là ông thầy, phải hỏi tại sao, phải trả lời tại vì … (bài bản !) Thử tự mình trải nghiệm để trả lời cho được câu hỏi đó: vì sao người Đà lạt luôn mặc áo len. Không biết có đúng không, nhưng này, bạn đã bao giờ ở lâu trên Đà lạt và đi chơi Đà lạt bằng xe gắn máy vi vu chưa ? Nếu có, tôi nói chuyện tiếp. Nếu chưa thì bạn hãy làm Tây ba lô một chuyến đi. Mướn chiếc xe Honda, thử thắng chân thắng tay cho thật an tòan, đổ xăng đầy bình. Lên đường đi vòng vo, đi lung tung. Thật sướng khôn tả. Cái lạnh lúc se se, lúc rét rét. Trời gió lạnh lúc sương sương rồi chuyển căm căm lúc nào không biết, rồi trời cũng lại nắng ấm thật ngọt ngào. Lúc này lúc kia, thật là …chả biết đâu vào đâu ! Chậc ! Bạn sẽ hít hà, răng sẽ đánh lóc cóc, sẽ hối tiếc vì mặc áo …”con nhà nghèo” nếu cứ tin tưởng ông mặt trời sáng nóng dễ thương.

Cứ thử đi chắc sẽ hiểu : Hãy ngồi trên chiếc xe gắn máy 1 tiếng 2 tiếng… dài lâu (và hơn thế nữa) mà hưởng cái đất trời chỏng chảnh, cái phong vị … thật Đà lạt, như người Đà lạt, và nhớ trang bị y chang dân bản địa bạn nhá.

Lạnh !



TPhương