08 tháng 9, 2006

Căn nhà ván gỗ


Căn nhà ván gỗ
Ngôi nhà hay căn nhà, nói như thế nào cho dẽ thương hơn thì tùy bạn đọc thôi.

Trên đường lên Đà lạt này tôi cứ vu vơ đếm những căn nhà như vậy. Rồi hết đếm lúc nào không biềt. Tôi mõi rồi !

Chỉ còn đọng lại nổi nhớ với cái căn nhà buổi thiếu thời của tôi, anh em chúng tôi. Cũng bình dị thôi, như bao căn nhà lùn thấp bé khiêm tốn nhỏ nhoi trong dòng đời lam lũ. Có hơn chăng những căn nhà ven quốc lộ này, căn nhà anh em chúng tôi thay vì đếm xe ông đi qua bà đi lại thì lại lặng lẽ ngắm mình trong giòng kênh Nhiêu lộc. Ta nhìn ta ..xiêu vẹo .. dưới đáy nước. Có thấy mình xinh ? Không biiiết ! Có thể vì nước đen, dòng đục… cũng chả thấy gì đâu?



Tôi thấy thương thương những căn nhà nhỏ (và lùn tịt) cất bằng những mảnh ván, vá víu bằng những miếng tôn tạm bợ. Có lẽ vì tôi thấy cái kỉ niệm trong căn nhà cha mẹ mình. Có lẽ vì tôi thấy cái nghèo tội nghiệp, nhưng giàu chất… mơ? Có lẽ tôi thấy – mà người khác không thấy - chất thơ, chất …thép (chịu đựng) dù rằng nhà ván … không có lấy một tẹo bêtông ?



Bạn có thể nói là tôi …bốc phét, là …con cáo và chùm nho (ăn không được thì bảo là nho … chưa chín, ở không được căn nhà “xịn” thì nói gàn). Với tôi căn nhà bình dân - ván gỗ chứ không phải … súc gỗ - giản dị làm sao : chẳng thấy vào, chẳng thấy ra (cửa nẻo, phòng riêng gì mà vào với ra), chỉ thấy ở. Ở với nhau. (bao là tình ! vì dường như căn nhà gắn với hình bóng, người thân, không còn nữa)



Cái thơ trong căn nhà anh em tôi ở rất là …môi trường, cảm thụ được môi trường thời tiết là mưa hay là nắng, và cái già lão đông đúc của tháng năm chồng chất đi qua. Trời nắng căn nhà ván gỗ cảm được cái nắng … nung. Trời mưa căn nhà ván gỗ cảm được cái ẩm ướt sụt sùi mưa … ngấm. Bạn thấy đấy, ai bảo vách ván không có linh hồn ? Và tháng năm trôi qua, rồi ngày triều dâng bì bỏm lội, rồi ngày cạn nước ngửi mùi sình dâng, anh em tôi rồi cũng lớn ! Không còn thọc chân xuống sông cho mát. (ngày xưa còn là sông vì năm nào cũng có người chết đuối, cứ rằm tháng 7 xóm Bến Tắm Ngựa nhà tôi cúng cô hồn lớn lắm !) Không còn vớt con cá lòng tong, con cá bẩy màu, hay chỉ cho nhau nhìn những con rắn quẩy lội trong nuớc rồi lè lưỡi ! Cả cá, cả rắn có còn đâu nữa ! Cá đi về đâu, sống về đâu, “no” biết ?

Hình như l o à i v ậ t vô cùng tự trọng, không chịu sống chung với n g ư ờ i !


Và tôi buồn, đếm những căn nhà ván “lùn”, rồi mà chi ?

tPhương (viết cho con

Cám ơn


Cám ơn người.


Về Sàigòn, nhớ Đà lạt. Nhớ những ngày trên Đà lạt, nhớ một việc mà tôi phải tủm tỉm cười. Có lẽ thấy vẽ mặt tôi "phỉnh phỉnh" vợ tôi nghi ngờ hỏi tôi cười gì ? Á, phải rồi tại sao không kể, qua chuyển kể này, tôi sẽ gửi lời cám ơn đến 1 người không quen ở Đà lạt. Anh bạn không quen ơi, chắc gì anh đọc được những giòng này, có thể "đồng hương" anh đọc được, để nghe tôi nói là "Cám ơn Đà lạt, những người như anh".

Mấy ngày qua (trước thềm năm học mới) vợ chồng tôi ráng kiếm thì giờ để làm một chuyến nghỉ hè ..."vét". Đi "bụi" không phải với trường, bạn bè, hay gia đình.... (con gái tôi chọc "romance, đã nha" !). Tôi mang theo máy ảnh, dĩ nhiên là đóng vai "phó nhòm". Vậy đó, bất công là tôi "chụp được" chứ không "được chụp" ! Bạn sẻ hỏi, còn nút bấm timer đâu ? Máy nào chẳng có, 2s, 10s, "bụp" automatic tự chụp lấy có gì phải phàn nàn ! Vâng, máy tôi cũng có, nhưng công dụng chính của nút này là để khi tôi bấm máy với tốc độ chậm tránh rung tay thôi (dỉ nhiên là có tripod).

Lúc tham quan ở dinh Bảo Đại tôi gặp 1 tình huống ... khó khăn (chẳng phải "tình huống sư phạm" gì đâu). Cảnh nội thất khá hay, khá "romantic" và tôi muốn chụp chung với vợ. Ông ui, quanh đi quẩn lại không có ai (không có đòan, khách nào khác) ngòai ...2 tui (thế mới cực kì ...romantic chứ). À, tôi chạy qua phòng bên định cầu viện. Có 1 anh, mừng trong bụng, hên nha, tôi định ngỏ lời, nhưng giật mình khi thấy trên tay anh là cái camera nhà nghề, túi xách đeo vai .... Bạn có hiểu tình huống ...khó khăn của tôi lúc này không ? Làm sao mà mở miệng nhờ cậy được ?

Tôi cười ...cầu tài, rồi quay về với vợ, thế thôi. Tôi bấm máy chụp cho vợ riêng một tấm, an ủi thôi thì cũng được. Lúc ngước lên, thấy anh thợ chụp ảnh đang nhìn tôi "cười cười". Bạn hiểu nụ cười này chứ ? Các nhà ngôn ngữ học, tình cảm học, Phạm Quỳnh ...học (người VN gì cũng cười) ...dịch giùm tớ xem. Tôi thấy nụ cười ... rất tình cảm (dám chắc "trên mức tình cảm" luôn, không tin bạn đọc hồi sau sẽ rõ...) "Anh chị muốn nhờ tôi chụp giùm ?" (Trời ơi, người đâu sao mà dễ thương thế, tử tế vô cùng, "qúy hóa quá"...) Thật là "qúa đã" ! Anh ta chụp giùm chúng tôi, và còn hướng dẫn chúng tôi ra "lầu vọng nguyệt" chụp thêm cho 2 đứa một tấm rất là "romantic" ở đây nữa !

Bạn có thấy người Đà lạt tuyệt vời chưa. Cám ơn bao nhiêu lần mới đủ ?


Vợ tôi hỏi sao anh ta biết mình muốn nhờ ? Tôi hỉnh hỉnh mũi, này bạn khi nào bạn thấy tôi nhìn bạn mà cười cười .... là coi chừng đó !!!

tPhương

Văn hóa đọc

Văn hóa đọc September 06, 2006
Thứ Năm, 31/08/2006, 07:01 (GMT+7)
Đánh thức gia tài văn hóa đọc. TT - Bộ sách 100 kiệt tác sân khấu thế giới được xem là cẩm nang về tác phẩm và tác giả lần đầu được hệ thống và tuyển chọn lại từ các bản dịch tốt nhất trước đây. Công trình này do Công ty Minh Thành phối hợp với Nhà xuất bản Sân Khấu thực hiện.

Đó là bản tin tôi đọc được trên báo Tuổi Trẻ. "Văn hóa đọc", hình như lần đầu tiên tôi được biết (thật là ... thú vị ! thú thật là ... mở mang tầm mắt ? !).

Vậy tôi đã biết văn hóa gì ? Này nhé "văn hóa mới", "văn hóa dân tộc", "văn hóa cồng chiêng", "văn hóa ẩm thực", "văn hóa cung đình", "văn hóa phương đông, phương tây" ... đại lọai như là trình độ, sự nhận thức, cái cung cách bản sắc ... (ôi, giáo viên văn hay thật ! nói sẽ trơn lu, còn tôi ... lắp ba lắp bắp hơi bị nhiều !) Còn cụm từ văn hóa mà đặt ở phía sau thì có " khu phố văn hóa" (cái khu phố sạch đẹp văn minh lịch sự ... đại lọai là ... có văn hóa, còn con người ?). Chà, cũng nên học tập, lớp nào sạch đẹp ta "phong" cho là "lớp văn hóa", nhóm trò nào học ra học ta "khen" là "xóm văn hóa" (tránh cụm từ "xóm nhà lá" nhá !). Còn nữa : "con người văn hóa" (tử tế, có "học", nhân bản - ý là "nhân chi sơ tính bổn thiện" chứ không phải "clone" tế bào gốc gì đâu), "ứng xử văn hóa" (nói lời tốt làm việc hay), "trình độ văn hóa" (khi kê khai lý lịch),"cách mạng văn hóa" (khi học ....chính trị). Biết thế cũng tàm tạm gọi là ... có văn hóa, phải không ?

Nhưng thú thật gặp cụm từ "văn hóa đọc" tôi bối rối lắm ! Hiểu lơ mơ lắm (phải diễn dịch, qui nạp ... lung tung lắm !) Nếu trong lớp thì tôi phải giơ tay "thưa Thầy con chưa hiểu".

Cũng như cụm từ "văn hóa đồi trụy" ! Đồi trụy mà lên hàng ...văn hóa ! Cái văn hóa là cái hay, cái đáng học, cái thanh tao lich lãm, vậy mà đi với cái đồi trụy là cái xấu xa ... rất ghê gớm, cái phải truy nả và cải tạo. Hay là nghĩa của nó là cái sự "ăn, chơi, bẩn" phải có ... văn hóa (hình như các cụ ngày xưa có câu thơ rằng "chơi cho lịch mới là chơi, chơi cho đài các cho người ... biết tay", Xin lổi, xin lổi ...).

Và nữa, cụm từ này đố người Việt ... ở nước ngòai hiểu - nói theo ngôn ngữ (văn hóa ?) học trò rằng : hiểu được ... chết liền ! - đó là cụm từ "văn hóa ngòai giờ". Văn hóa ngòai giờ, là cái ... chi chi ?

Vậy mà có đó, không tin đến trước cửa các trường mà coi, có bảng hiệu đường hòang !

tPhương (tặng Châu Trang, thầy P ... dốt qúa đi thôi!)

Món đồ chơi


Hot nhất, cool nhất bây giờ có lẽ là Game, phải không bạn ? Trẻ, già đều mê ... đến mệt ! Còn trước đây ? Tôi phải gõ lại câu chuyện này, tác giả "16 tuổi", còn tôi là nhân chứng ! Cách đây đã 6 năm rồi ...

" Đã 9 năm kể từ lần đầu tiên tôi đến nơi sang trọng đó. Đó là một bữa tiệc sinh nhật người bạn của bố tôi, một người giàu có. Tôi đến đó, được đưa vào phòng đồ chơi của một đứa bé nhỏ hơn tôi 2 tuổi, Chao ôi, đó là căn phòng tuyệt vời nhất mà tôi từng được vào. Đồ chơi nhiều vô kể, có gấu bông nè, có xe lửa nè, có máy bay nè, có điện tử nè, có ... ồ và kia là gì nhỉ ? Tôi thấy chữ LEGO trên nắp hộp, một chiếc hộp to lớn. Vâng, đó chính là LEGO, món đồ chơi xa xỉ mà tôi thậm chí chưa được tận mắt thấy. Tôi say mê nhìn ngắm ngay từ lần đầu, tôi đứng đó, nhìn thật lâu, thật kỹ, bởi lẽ tôi biết rằng, đây có lẽ là lần duy nhất tôi được nhìn, vì gia thế của tôi không cho phép tôi làm chuyện đó lần thứ hai. Thấy tôi như vậy, đứa bé nọ cúi xuống nhặt một chú lính từ dưới sàn lên, đưa cho tôi và nói : " cho anh nè !"

" Đó là một chú lính nhựa rất dễ thương nếu như hai cánh tay còn nguyên vẹn. Vâng, một bên tay chú giờ đây chỉ còn là một lỗ hổng vô hồn. Tôi vui sướng với món đồ chơi bỏ đi đó đến nỗi quên cám ơn chú bé tốt bụng. Phải, tốt bụng, bởi lẽ đó là điều chưa bao giờ xảy ra với tôi - một đứa con nhà nghèo, một đứa trẻ chỉ biết chơi với nắp khóen, với lon, với những tấm hình tạt. Món đồ chơi đó chính là chú lính LEGO.

"Tôi đã đến với niềm đam mê Lego từ lúc đó.
"Đam mê vẫn chỉ là đam mê, bởi lẽ hòan cảnh tôi không cho phép tiến xa hơn hai chữ đó. Cho đến một lần, cách đây khỏang hai năm, khi gia đình tôi bắt đầu khá giả hơn, và tôi, thật lạ chưa, lại nhận được một món qùa sinh nhật đặc biệt, một hộp đồ chơi LEGO. tuy chỉ là hộp nhỏ, nhưng đấy là nổi say mê của tôi, ước mơ của tôi, lần đầu tiên tôi được sở hữu cho riêng mình món đồ chơi ấy.
"Tôi lao vào việc sưu tầm LEGO từ lúc đó, tôi để dành tiền ăn sáng ít ỏi của mình, tôi để dành tiền thưởng, tôi để dành số tiền tết, tôi để dành từ nhiều "nguồn thu nhập" .... và tôi đã có, một cách thật chậm rãi, thật kiên trì, đã có một bộ sư tập khá lý thú như hiện nay. Và đó không phải là lý do để tôi có thể quẳng đi cái vật "một tay" kia. Phải, tôi vẫn giữ nó, giữ nó như một kỷ niệm của tuổi thơ, giữ nó như một món qúy giá nhất trong bộ sưu tập.
"Tôi qúy bộ sưu tập của mình lắm, không một đứa em họ nào được bén mảng lại gần khu vực cất đồ chơi của tôi, mặc dù tôi thương chúng lắm. Nơi tôi cất LEGO không phải một nơi nào xa lạ, đó chính là ngăn tủ trên đầu giường của tôi. Thân thể tôi gầy ốm như hiện nay, có lẽ vì tôi đã nhường một ít thức ăn của mình để nuôi sống đám đồ chơi kia, bởi lẽ tôi đã nhịn ăn sáng qúa nhiều, khá nhiều đủ để trang trải khỏan tiền mua Lego. Và chúng biết điều đó, chúng đã biết, và chúng đã mang lại cho tôi niềm vui, mang lại cho tôi những giây phút thỏai mái khi tôi cùng chúng đi chinh phạt, đi khám phá nhiều vùng đất trên chính chiếc giường của tôi. Hẳn các bạn đang nghĩ tôi điên ? Phải, bởi lẽ tuổi thơ tôi đã có khá nhiều chuyện "điên điên" như thế.


"Thật sự thì tôi đã có 4 phiếu gia nhập câu lạc bộ LEGO cũ :
- Phiếu đầu tiên tôi gửi với tất cả sự hăng say, không một tiếng trả lời.
- Phiếu thứ nhì tôi gửi với sự trông chờ, không một lời đáp lại.
- Phiếu thứ ba tôi gửi với sự hy vọng, không một lá thư nào được trả lại.
- Phiếu cuối cùng tôi gửi với sự chán nản, ghi đại tên đứa em họ 5 tuổi. Và, thật ngộ chưa, đứa em họ tôi được nhận ngay vào câu lạc bộ chỉ 1 tuần sau đó.
"Tôi nhận ra một điều : tôi đã lớn hơn so với tuổi quy định, mặc dầu tôi không biết ai đã ra cái luật " tuổi quy định" ấy. Thiệt thòi biết bao khi không được gia nhập clb, tôi đứng đó, nhìn những đứa trẻ hăng say đi lãnh qùa ngày 1-6 mà lòng không thóat khỏi hai chữ "thèm muốn". Tôi muốn nó, muốn chiếc móc khóa xinh xinh ; tôi muốn nó, muốn chiếc bóp viết nhỏ nhắn ; tôi muốn nó, muốn quyển tâp ngộ nghĩnh ; ... tôi muốn nó, muốn tất cả những gì đáng ra là của tôi nếu không có ba chữ "tuổi quy định" ấy.

"Hiện giờ, đang cầm trên tay phiếu gia nhập clb, tôi thật sự chán nản, chán nản như lần cuối cùng tôi xin gia nhập clb cho đứa em. Bởi lẽ, lại một lần nữa, tôi phải đối mặt với ba chữ "tuổi quy định" ấy. Tôi đã hứng thú biết bao khi biết có clb LEGO mới, biết chuyện clb mới này "nhận tất cả các bạn, miễn là thích LEGO, muốn vô clb LEGO" (nguyên văn). Không thể óan trách được người đặt ra quy định, bởi lẽ quy định là quy định, không ai có thể làm trái được, nên tôi quay sang ghét cái tuổi của mình, 16. Tôi ngồi đây mà vẫn còn buồn, bởi lẽ tôi biết mình sẽ không bao giờ được làm thành viên chính thức của clb LEGO.

"Thôi thì đành vậy, có lẽ tôi sẽ đăng ký cho đứa em, có lẽ tôi sẽ coi ké "tập san LEGO", nhưng tôi sẽ không bao giờ có được chiếc móc khóa LEGO - món duy nhất tôi chưa có, bởi lẽ em tôi cũng thích nó nữa ! " (monkey_kid12@yahoo.com)

tPhuong

Aai chuối xào dừa không ?


Ảiaaiii ... chuối xào dừaa hôôôn ...?

Dấu hiệu của tuổi già là cứ nhớ chuyện cũ ! (ai nói đó mà nghiệm thấy cũng có lý)
Nếu ở trong khu xóm bạn chắc biết những gánh hàng rong với tiếng rao hàng nhiều khi thấy hay hay ngộ ngộ " Aaai .... ". Sao mà cái từ "ai" hay thế. Nếu là ông thầy đồ ngày xưa, tôi phải khuyên đỏ cái từ này. Sao mà "thấm thía", cái mời mọc sao "da diết" mà cũng rất là "dưng dưng" (ngọt ngào xa xa tự trọng chẳng ép ai buộc ai). Nhưng phải là cái từ "ai" cất cao, kéo dài cơ ! Phải chi giáo sư Trần văn Khê viết một bài về cái thang âm rất đặc biệt này thì bạn đọc sẽ hiểu hơn nhiều cái hay mà tôi đã diễn tả ... rất vụng về.
Giờ đây ít còn được nghe, ít còn được thấy nữa.Cũ kỹ rồi, xưa rồi. Cũng như đã không còn thấy "bơm bút bi đây", "bơm quẹt ga đây" (con tôi nghe kể, cứ nói Bố kể chuyện ... cổ tích, ai mà "keo" vậy, 1000 đ cây bút bi, 1000 đ cái quẹt ga !).
Dường như không còn những thúng, những gánh hàng rong kẻo kẹt trong trưa nắng, hay lặn lội trong đêm khuya ngày xưa rất vắng ? Người ta vội, hay thời đại tân tiến ! Thay vào đó là những chíếc xe ba gác, mẹt hàng lủ khủ bên trên, người ta đẩy, người ta kéo dạt bên này tấp bên kia khi ...có chú công an thổi. Hoặc lòn lách hơn là những chiếc xe đạp, cũng đầy bánh tráng, trứng cút, bịch đậu phọng ... chất hòai chất hòai qúa khổ của chiếc xe thô sơ cũ kĩ và che lấp cả cái dáng nhỏ nhoi bạc màu thu lu dưới chiếc nón lá sờn rách thật là tội nghiệp - oằn gánh nặng của đời !. Bạn ơi, giờ đây, những gánh, những thúng hàng đã chạy ào vào các siêu thị, các nhà hàng buffet, các khu du lịch... Vệ sinh, văn minh, lịch sự ..., thì tốt thôi, nhưng còn ? Còn lắm lắm những cuộc đời nhỏ nhoi ! Còn những tấm qùa đáp ứng ngay khi "thượng đế" ở trong nhà mà khứu giác được đánh thức bởi tiếng rao hàng trống không gợi khêu ngòai ngỏ ? Còn cái "air" triu mến bình dân (gọi là "dân dã" ?) làm sao có, cho dù bỏ công, tốn của, dựng cảnh, dựng người ! Chuyện khó ? Đố ai "tập làm" được ...người bình dân ! ( còn người dân ... bình bình, khỏi đố !)

Đã ít còn thấy, là mừng cuộc sống ... đi lên (đi vào siêu thị, nhà hàng), Nhưng tôi vẩn còn ... ám ảnh, tiếng rao hàng " Ảiaiii ... chuối xào dưà hôôn..". Ngày xưa tôi còn bé (thì chuyện cổ tích nào chả bắt đầu bằng .. ngày xưa) và Dì ruột tôi còn là một thiếu nữ, cứ chiều chiều nghe tiếng rao hàng "aaaii chuối xào dưừa hôôôn..." là quýnh quáng lôi tôi ra hẽm mua ngay. Bạn bảo sao tôi sướng thế, có bà Dì dễ thương, chiều chuộng cháu thế ! Đúng là Dì tôi rất dễ thương. Nhưng để tôi kể tiếp. Dì tôi thích ăn chuối xào nước dừa đấy bạn ơi ! không phải tôi đâu... (Ừ, nói cho công bằng, để Dì tôi đọc được cũng không ... đánh đòn, thì tôi cũng khóai - con nít được ăn gì mà chẳng thích - nhưng đứng sau ... Dì tôi !) Mà lạ, sao Dì cứ phải dẩn tôi "xông xáo" ra mua, đi mua một mình ai ... cắn ! Bây giờ tôi đóan chắc là hồi đó Dì tôi ... mắc cở (thời ... con gái mà !!!) Tôi nhớ bà bán hàng. To, phốt phát (hay tại lúc đó tôi ... tí nị ? phải nói thêm câu này để bạn hiểu đọan sau của câu chuyện). Khoan đã, mà có cần phải tả cái món "chuối xào dừa" không ta ? Này,chuối sứ cắt lát dài mỏng phải ngọt đậm đà mà còn dai sực sực, xào nước cốt dừa béo ngậy điểm xuyến bằng bột bán hột hột, thơm dậy mùi va ni lẩn mùi thơm đâu đó của hạt đậu phọng rang cắn dòn dòn ... Hic, bây giờ cho tôi nói lại, chắc là tôi khóai món này hơn ... Dì tôi thôi ! hi hi. Bạn nhìn cái thau chuối, sánh quặt thật là no nức, trắng như màu ...áo dài, ánh bột bán trong như ... học trò, lát chuối to ... cắn ngốn 3, 4 miếng, đã ! Chưa đâu, gánh hàng có 2 cái thúng hấp dẫn ! thúng bên này là thau chuối, thúng bên kia là đậu phọng luộc. Một thúng ú nụ vun đầy những hột no nứt, bùi bùi beo béo ! " Con thích ăn hả, bốc đi !" Hồi đó tôi lấy làm lạ, người lớn sao cái gì cũng biết ! Tôi đâu có nói gì đâu (ngoan lắm nhé, không vòi vĩnh gì đâu giống y ... con tôi) ! Mà sao bà bán hàng biết ? "Con bốc đi, bà cho đấy" Tôi ngần ngừ ("thiệt chơi vậy?") tôi rụt rè ("nhút nhát" qúa ta?) tôi mắc cở (vì bị bắt qủa tang cái thèm muốn của mình) tôi "ma lanh" (bàn tay tôi... tí nị hà !). Tôi thú thật không nhớ lúc đó tôi nghĩ gì. Nhưng cái tôi nhớ hòai hòai là hình ảnh bà bán hàng hốt và bốc một nắm tay đầy đậu phọng dúi cho tôi. Tôi đã nói rồi, đây là một người phốt phát (y như cái phúc hậu của bà !) nên bàn tay bà to lớn lắm, một bàn tay to đùng như nải chuối ! Hai bàn tay tí nị tôi khum nhận không hết, rơi vãi hết xuống đất. (con tôi phát một câu "xanh rờn" : " thì người ta ... khuyến mãi đấy mà !) Tôi thật ... tròn mắt. Mình đang sung sướng kể câu chuyện ... ngọt ngào ! Ừ, thì bạn nghĩ xem, có phải là "khuyến mãi" không nhé. Tôi lui cui tay lượm các hột rơi dưới đất, tay túm vạt áo để giữ đám đậu phọng từ "nải chuối' của người nhà trời. Người nhà trời này xé tọet vạt lá chuối (hồi đó không có bịch nylon đựng như bây giờ đâu), xoắn một cái ốc hốt lại cho tôi ... một nắm khác nữa !
Khi lí nhí cám ơn, chắc là tôi mắc cở lắm lắm. Về nhà, Dì tôi qưở, " người ta cho, thì con hốt đại một nắm đi". Có lẽ cái tội lỗi của tôi là "được nhận nhiều quá !" nên từ đó không bao giờ Dì tôi dẫn tôi đi cùng để mua chuối xào dừa nữa !

"Aaaiii chuối xào dừaaa hôôôn ..."

tPhương